Mắt biếc
Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc Đếch Quan Tâm — Đọc xong mình nhẹ cả người
review-sachphat-trien-ban-thantam-lyky-nang-song

Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc Đếch Quan Tâm — Đọc xong mình nhẹ cả người

Mark Manson
Nội dung chính

    Nghe cái tên Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc Đếch Quan Tâm, chắc ai cũng tưởng đây là cuốn sách dạy người ta sống vô cảm, mặc kệ hết. Hồi đó mình cũng nghĩ vậy, nên dù cuốn này bán chạy cỡ nào, mình vẫn né suốt mấy năm trời. Cho tới một hôm rảnh rỗi mở ra đọc thử một chương vì tò mò… rồi đọc hết cuốn trong hai buổi tối, gác chân lên ghế, vừa đọc vừa cười khùng khục.

    Bàn làm việc tối giản với laptop và sách Ảnh: Darina Belonogova — Pexels

    Cuốn sách này thật ra nói về điều gì

    Sự thật là Mark Manson chẳng khuyên ai “đếch quan tâm” hết. Ông nói ngược lại: mỗi người trong đời đều có một ngân sách quan tâm có hạn — ông gọi vui là F*ck Budget — và vấn đề không phải là ngừng quan tâm, mà là quan tâm đúng chỗ. Người khổ sở nhất không phải người không có gì, mà là người cố quan tâm tới mọi thứ: sếp nghĩ gì, bạn bè đăng gì, hôm nay mình có nói câu nào sai không…

    Mình tâm đắc nhất là chương về giá trị. Manson bảo: muốn biết mình là ai, đừng nhìn vào điều mình mơ ước, hãy nhìn vào nỗi đau mình sẵn sàng chấp nhận. Thích vẽ thì phải chấp nhận cảnh ngồi lì tối ngày, tay dính màu, tranh vẽ ra chẳng ai xem. Muốn giàu thì phải chấp nhận mấy năm đầu làm ăn cực nhọc, lương thấp, bị người ta cười. Chọn được nỗi đau nào mình chịu nổi, thì đó mới là con đường của mình. Nghe ngược đời nhưng nghĩ kỹ thì thiệt đúng.

    Rồi chương về cái chết — nghe ghê vậy chứ thật ra là chương nhẹ nhõm nhất. Ông bảo nhận ra mình rồi sẽ chết là cách nhanh nhất để biết điều gì thật sự quan trọng. Hồi đó mình cứ day dứt mấy chuyện vặt: hôm nay ít được khen, dự án bị chê, status không ai like. Mà khoan, nếu biết mình chỉ sống có một lần thì mấy chuyện đó đáng bao nhiêu?

    Đọc xong mình thấy gì

    Mình nhớ hồi mới đi làm, cứ thấy đồng nghiệp được khen là mình lại thấy chạnh lòng, âm thầm so sánh rồi tự trách bản thân. Đọc cuốn này mình mới nhận ra: cái mình thiếu không phải là cố gắng thêm, mà là rõ ràng về điều mình muốn. Khi đã biết mình quan tâm chuyện gì, mấy chuyện còn lại tự nhiên nhẹ bẫng.

    Bàn làm việc hiện đại với laptop, đèn và cây xanh Ảnh: Pixabay — Pexels

    Đọc xong mình lại nhớ tới bài review Mặc Kệ Thiên Hạ mình viết hồi trước — nhưng cuốn này đi xa hơn một bước. Sách Nhật kia dạy mình bỏ ngoài tai lời người khác, còn Manson dạy mình chủ động chọn xem mình muốn đau khổ vì điều gì. Không phải sống lơ, mà là sống có chủ đích hơn.

    Cảm nhận chung

    Nếu bạn đang kiệt sức vì quan tâm quá nhiều thứ, hoặc cứ mãi so sánh bản thân với cả thế giới, cuốn này đáng đọc lắm. Giọng văn của Manson bựa bựa, chửi thề thoải mái, đọc như đang nghe một ông anh lớn ngồi nói chuyện thẳng thắn — không an ủi suông, không bơm động lực. Mình chấm 8.5/10, trừ nửa điểm vì nửa cuối hơi lan man, lặp ý.

    Còn bạn thì sao — có chuyện gì mà bạn đã day dứt hoài, nhưng giờ nghĩ lại thấy thật ra mình không cần quan tâm tới vậy?

    Nhận xét và bình luận (0)