Có những cuốn sách đọc xong không phải để ngẫm nghĩ chuyện gì cao siêu, mà chỉ đơn giản là thấy “à, thì ra mình không cô đơn”. Tuổi Trẻ Đáng Giá Bao Nhiêu của Rosie Nguyễn với mình là một cuốn như vậy.
Chuyện của một cô gái dám bỏ hết để sống
Rosie Nguyễn từng du học Singapore, làm trong ngành tài chính với mức lương mà nhiều người mơ ước. Rồi một ngày chị bỏ hết — bỏ công việc, bỏ sự ổn định — để đi, để viết, để sống theo cách của mình. Cuốn sách này là tập hợp những bài viết chị gom lại từ chính những năm tháng đó: chuyện học, chuyện làm, chuyện đi, chuyện tiền bạc, tình yêu và cách sống.
Điều mình thích nhất là sách không hề dạy đời. Rosie không đứng trên cao nói “mấy em phải thế này, phải thế kia”. Chị kể chuyện của chính mình — những lần sai lầm, những lần sợ hãi, những lần tự hỏi không biết mình đang đi đâu. Đọc xong mình thấy được cho phép. Được phép chậm lại, được phép không biết, được phép chọn con đường khác với số đông.
Những điều mình tâm đắc
- Đầu tư vào bản thân là khoản đầu tư không bao giờ lỗ. Học tiếng Anh, đọc sách, học thêm một kỹ năng mới — những thứ đó theo mình cả đời, không ai lấy đi được. Hồi đó mình cứ tiếc tiền mua sách với khoá học, giờ nghĩ lại thấy đó là mấy khoản tiền tiêu đáng nhất.
- Đi để hiểu mình hơn. Không cần đi xa, không cần tốn nhiều tiền. Chỉ cần chịu bước ra khỏi vùng an toàn là đã thấy thế giới rộng hơn nhiều. Rosie viết về những chuyến đi của chị — không phải để khoe cảnh đẹp, mà để kể việc đi làm chị nhìn rõ mình hơn.
Ảnh: Porapak Apichodilok — Pexels
- Tiền quan trọng, nhưng đừng để tiền định nghĩa mình. Chị viết về việc kiếm tiền một cách lành mạnh, tiêu tiền có ý thức, và quan trọng nhất là đừng bán tuổi trẻ của mình cho những thứ mình không tin.
- Đọc sách là cách rẻ nhất để sống nhiều cuộc đời. Mỗi cuốn sách là một người thầy, mà người thầy nào cũng đáng được lắng nghe. Từ ngày đọc cuốn này mình chăm đọc hơn hẳn — kiểu như mỗi cuốn sách mở ra là mỗi cánh cửa nhỏ.
Ảnh: Lukas Blazek — Pexels
Đọc lúc nào thì hợp?
Mình nghĩ cuốn này hợp nhất với ai đang ở ngã ba cuộc đời — mới ra trường, mới đi làm, hoặc đang tự hỏi mình đang làm cái gì với cuộc đời mình. Hồi mình đọc, có mấy đoạn phải gấp sách lại ngồi im một lúc, kiểu “sao chị biết mình đang nghĩ gì hay vậy”.
Dĩ nhiên sách cũng có phần yếu. Có chỗ lối viết hơi nhảy cóc, và không phải bài nào cũng sâu. Nhưng bù lại, cái chân thành của Rosie đủ sức kéo mình đi qua hết cuốn sách mà không thấy ngán.
Nếu bạn đang trẻ và đang phân vân — mình nghĩ cuốn này đáng đọc lắm. Không phải để tìm câu trả lời, mà để thấy mình không đơn độc trên con đường đang đi.
Mình cho cuốn này 8.5/10. Có ai đọc rồi thì cho mình biết cảm nhận nha, mình tò mò ghê.
Bài review sách liên quan
