Mắt biếc
Mắt Biếc — Tình Yêu Đầu Của Tuổi Trẻ
review-sachnguyen-nhat-anhvan-hoc-viet-namtinh-yeu

Mắt Biếc — Tình Yêu Đầu Của Tuổi Trẻ

Nguyễn Nhật Ánh
Nội dung chính

    Hồi còn nhỏ xíu, mình nhớ có lần đọc được một cuốn sách mà tựa đề thôi cũng đã làm mình tò mò — Mắt Biếc. Lúc đó mình chưa biết gì nhiều về Nguyễn Nhật Ánh, chỉ thấy cái tên đẹp quá chừng. Mãi sau này lớn lên, đọc lại mới thấm hết cái hay, cái buồn của câu chuyện này.

    Cảnh làng quê thanh bình Ảnh: Pixabay — Pexels

    Câu chuyện

    Mắt Biếc kể về Ngạn và Hà Lan, hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau ở một làng quê miền Trung. Ngạn yêu Hà Lan từ hồi còn nhỏ xíu, kiểu tình yêu trong sáng, ngây thơ của tuổi học trò. Nhưng Hà Lan thì lại không có tình cảm với Ngạn theo cách đó — cô ấy xem Ngạn như bạn thôi.

    Rồi Hà Lan vào Sài Gòn học, gặp Dũng — một anh chàng giàu có, lịch thiệp — và yêu say đắm. Ngạn ở lại quê, ngày ngày nhớ về đôi mắt biếc của Hà Lan, viết thư, viết nhật ký, nuôi một mối tình đơn phương không có hồi kết. Đến cuối cùng, Hà Lan mang bầu rồi bị Dũng bỏ rơi, phải về quê sinh con. Ngạn vẫn ở đó, vẫn yêu thương và chăm sóc Hà Lan, nhưng tình cảm của cô ấy thì đã khác.

    Cái mình thích nhất

    Nguyễn Nhật Ánh viết rất nhẹ nhàng, nhưng đánh trúng tâm lý người đọc — nhất là những ai từng trải qua mối tình đầu. Mình thích cách ông miêu tả cảm xúc của Ngạn: vừa yêu thương vừa đau khổ, vừa hy vọng vừa tuyệt vọng. Kiểu tình yêu tuổi trẻ mà ai cũng từng có ít nhất một lần trong đời.

    Đọc sách dưới ánh đèn Ảnh: Pixabay — Pexels

    Cuốn sách này cũng làm mình nhớ lại những kỷ niệm thời đi học — những rung động đầu đời ngây ngô, những lá thư tay viết vội, những lần ngồi dưới gốc cây mơ mộng về một ai đó. Đọc Mắt Biếc, mình thấy như đang sống lại một phần tuổi thơ.

    Cảm nhận chung

    Thiệt tình thì đây là cuốn sách mà ai cũng nên đọc một lần — nhất là các bạn trẻ. Nó dạy mình về tình yêu đơn phương, về sự hy sinh, và về cái cách mà cuộc đời đôi khi không như mình mong muốn. Mắt Biếc không có kết thúc có hậu kiểu cổ tích, nhưng nó có một cái kết rất thật, rất nhân văn.

    Mình đọc cuốn này lần đầu cách đây mười mấy năm, và giờ đọc lại vẫn thấy xúc động y như vậy. Đó mới là cái tài của Nguyễn Nhật Ánh — viết về những điều giản dị mà chạm đến tận đáy lòng người đọc.

    📋 Phụ lục thuật ngữ

    • Ngạn — nhân vật chính, yêu Hà Lan từ nhỏ
    • Hà Lan — cô gái có đôi mắt đẹp, người Ngạn yêu
    • Dũng — người tình giàu có của Hà Lan ở Sài Gòn
    • Đo Đo — con gái của Hà Lan, có đôi mắt giống mẹ
    • Bầu trời — biểu tượng cho nỗi nhớ và tình yêu xa vời
    Nhận xét và bình luận (0)