Hồi mới đi làm, mình cứ nghĩ đời người đi làm là vậy đó: sáng bảy giờ lò dò tới công ty, tối về nhà ăn cơm rồi nằm ườn, đợi cuối tuần để thở. Kế hoạch lớn nhất là cày tới năm năm mươi lăm tuổi rồi nghỉ hưu, dưỡng già. Cho tới khi một người bạn ném cho mình cuốn Tuần Làm Việc 4 Giờ của Tim Ferriss và bảo: “Đọc đi, rồi mày sẽ thấy cái kế hoạch nghỉ hưu đó nó cũ kỹ lắm rồi.”
Đọc xong mình mới vỡ ra: thiệt ra mình chưa bao giờ ngồi xuống tự hỏi — mình đang sống vì cái gì, hay chỉ đang chạy theo một lộ trình có sẵn.
Ảnh: Pavel Danilyuk — Pexels
Không phải sách dạy lười, mà là sách dạy sống tỉnh táo hơn
Cái tên nghe như dạy người ta làm biếng, nhưng thật ra Tim Ferriss nói về một thứ ông gọi là New Rich — những người giàu theo kiểu mới. Giàu không phải vì có nhiều tiền, mà vì có quyền kiểm soát thời gian và địa điểm sống của chính mình.
Ông đưa ra bộ khung DEAL, nghe tới giờ mình vẫn thấy gọn gàng: Definition — định nghĩa lại thế nào là “giàu”; Elimination — cắt bỏ những thứ không quan trọng; Automation — tự động hoá nguồn thu; Liberation — giải phóng bản thân khỏi chỗ ngồi cố định.
Cái mình ấn tượng nhất là khái niệm mini-retirement — nghỉ hưu kiểu nhỏ giọt. Thay vì dồn hết niềm vui vào ba mươi năm sau, sao không dành ra hai ba tháng mỗi vài năm để đi đâu đó, làm điều mình thích, lúc mình còn đủ sức khoẻ để tận hưởng? Mình ngẫm lại, thấy câu này đáng tiền thật: “Lên giường bệnh mới hối hận” thì đã muộn.
Mấy mẹo vận dụng được ngay
Phần Elimination có mấy thứ mình áp dụng được liền, không cần phải bỏ việc hay mở công ty gì cả. Thứ nhất là quy tắc 80/20: ông bảo 80% kết quả đến từ 20% việc mình làm — nên ngồi lại coi đâu là 20% đó, rồi dồn sức vô, mấy thứ còn lại cắt bớt hoặc giao đi. Thứ hai là Định luật Parkinson: việc có bao nhiêu thời gian thì nở bấy nhiêu. Hồi đó mình cứ để việc trôi tới hết giờ mới làm, giờ thử đặt deadline gấp đôi — thiệt là làm nhanh thấy rõ.
Còn phần Automation thì hơi xa vời với dân làm công ăn lương như mình — thuê trợ lý ảo bên Ấn Độ, Philippines vài đô la một giờ, xây một “muse” nhỏ tự vận hành. Nhưng cái tư duy bên trong thì xài được: đừng bán giờ của mình mãi mãi, hãy nghĩ cách để tiền làm việc cho mình.
Ảnh: Adrien Olichon — Pexels
Đọc xong, mình thấy gì
Thành thật mà nói, mình không tin ai có thể chỉ làm việc bốn tiếng một tuần một cách bền vững — kể cả Tim Ferriss, về sau ông cũng thừa nhận con số đó mang tính “gây chú ý” nhiều hơn. Nhưng mình nghĩ đọc cuốn này không phải để làm theo 100%, mà để nhận ra một điều: cuộc đời mình đang chạy theo mặc định, và mình có quyền đổi cài đặt.
Từ hồi đọc xong, mình bắt đầu để ý hơn tới quỹ thời gian của bản thân. Việc nào mình làm vì thấy có ý nghĩa, việc nào chỉ vì quen tay? Nghe đơn giản, mà hỏi thật lòng thì không dễ trả lời đâu.
Nếu phải chấm điểm, mình cho cuốn này 8.5/10 — trừ nửa điểm vì phần giữa hơi lan man, trừ một điểm vì nhiều lời khuyên cần vốn liếng mới làm được. Nhưng riêng cái tư duy “thiết kế cuộc sống” thì nó đáng giá gấp mấy lần tiền mua sách.
Còn bạn thì sao? Nếu tuần tới chỉ còn bốn tiếng để làm việc, bạn sẽ dành thời gian còn lại cho điều gì? Mình tò mò nghe câu trả lời của mấy bạn lắm đó.
Bài review sách liên quan
