Có những cuốn sách dày cộm, vài trăm trang, đọc xong mình cũng chẳng nhớ được bao nhiêu. Nhưng cũng có những cuốn sách mỏng te, chỉ hơn 80 trang, mà mình đọc đi đọc lại hoài không chán. “Hoàng Tử Bé” (Le Petit Prince) của Antoine de Saint-Exupéry là một cuốn như vậy.
Mình nhớ lần đầu đọc cuốn này là hồi cấp 2 — đọc xong chỉ thấy nó dễ thương, có một cậu bé tóc vàng, một đóa hoa hồng kiêu kỳ, và một con cáo thông thái. Mãi sau này, khi lớn hơn một chút, mình mới ngộ ra: ổng viết cho người lớn đó chứ không phải cho trẻ con đâu.
Nhìn bằng trái tim, không phải bằng đôi mắt
Bài học nổi tiếng nhất của cuốn sách chắc ai cũng từng nghe: “Cái cốt lõi thì vô hình trước mắt, chỉ có thể thấy rõ bằng trái tim.”
Con cáo trong truyện dạy hoàng tử bé điều đó sau khi cậu thuần hóa nó. Ban đầu con cáo chỉ là một con cáo giữa hàng ngàn con cáo khác — không có gì đặc biệt. Nhưng sau khi hai người dành thời gian cho nhau, tạo ra những kỷ niệm, trở nên đặc biệt với nhau — thì con cáo trở thành duy nhất.
Mình thấy điều này đúng ghê. Trong thời đại ai cũng chạy theo thành tích, danh tiếng, mạng xã hội — chúng ta dễ quên rằng thứ thật sự quan trọng là những kết nối sâu sắc. Một người bạn thực sự, một mối quan hệ chân thành — những thứ đó không thể đo đếm bằng số liệu hay thành tích.
Ảnh: Muhammad Umair — Pexels
Yêu là chấp nhận cả những điều không hoàn hảo
Câu chuyện về đóa hồng của hoàng tử bé là một trong những phần mình thích nhất. Trên hành tinh của cậu có một đóa hồng — đẹp, nhưng kiêu kỳ, thích khoe khoang, hay làm nũng và rất dễ tổn thương. Hoàng tử bé yêu đóa hồng đó, nhưng cậu cũng từng cảm thấy bối rối và tổn thương vì những lời nói của nàng.
Rồi khi tới Trái Đất, cậu thấy một vườn hồng với hàng trăm đóa giống hệt nhau. Cậu đã khóc vì tưởng đóa hồng của mình không còn là duy nhất. Nhưng chính con cáo đã giúp cậu hiểu ra: đóa hồng của cậu là duy nhất bởi vì cậu đã dành thời gian cho nàng, bởi vì cậu đã yêu nàng.
Bài học ở đây là: tình yêu không phải là tìm kiếm một người hoàn hảo. Mà là nhìn thấy sự hoàn hảo trong một người không hoàn hảo, bởi vì bạn đã chọn dành thời gian và tình cảm cho họ.
Người lớn hay làm phức tạp những điều đơn giản
Một chi tiết mình cực kỳ tâm đắc là cách hoàng tử bé kể về những hành tinh cậu đã ghé thăm. Mỗi hành tinh chỉ có một người lớn: một ông vua thích ra lệnh nhưng chẳng có ai để cai trị, một gã khoa học gia chỉ biết đếm những vì sao, một người thắp đèn tuân thủ mệnh lệnh vô nghĩa…
Mỗi người trong số họ đại diện cho một kiểu người lớn mà chúng ta dễ trở thành: bị ám ảnh bởi quyền lực, bởi con số, bởi những quy tắc vô hồn. Trong khi đó, hoàng tử bé — một đứa trẻ — lại hỏi những câu hỏi đơn giản mà sâu sắc nhất: “Có ích gì đâu?”
Đọc tới đây mình giật mình tự hỏi: không biết mình đã trở thành kiểu người lớn nào rồi? Có đang mải mê kiếm tiền mà quên mất những điều giản dị từng khiến mình hạnh phúc không?
Thuần hóa là tạo ra sợi dây kết nối
Khái niệm “thuần hóa” (apprivoiser) trong sách là một trong những ý tưởng đẹp nhất mình từng đọc. Con cáo giải thích: thuần hóa là “tạo ra sợi dây kết nối” — làm cho hai người trở nên đặc biệt với nhau, cần nhau, và hiểu nhau.
Điều kiện để thuần hóa là phải kiên nhẫn, phải dành thời gian. Không thể vội vàng. Con cáo bảo hoàng tử bé: “Hãy tới cùng một giờ mỗi ngày. Nếu cậu tới lúc bốn giờ chiều, thì ba giờ mình đã bắt đầu hạnh phúc rồi.”
Ngẫm ra, những mối quan hệ thật sự trong đời — bạn thân, người yêu, gia đình — đều được xây dựng bằng sự kiên nhẫn và thời gian như vậy. Không có đường tắt, không có công thức thần kỳ.
Ảnh: Raman deep — Pexels
Cảm nhận của mình
“Hoàng Tử Bé” không phải là cuốn sách bạn đọc một lần rồi xếp kệ. Nó là cuốn sách bạn đọc lại vào những thời điểm khác nhau trong đời — và mỗi lần bạn sẽ thấy một tầng ý nghĩa mới.
Hồi nhỏ mình chỉ thấy nó là chuyện cổ tích. Lớn lên một chút, mình thấy nó là chuyện tình buồn. Gần đây đọc lại, mình thấy nó là cuốn cẩm nang sống — nhắc mình đừng quên những điều cốt lõi: tình yêu, tình bạn, và sự chân thành.
Có một câu trong sách mình luôn nhớ: “Chỉ có trẻ em mới biết chúng đang tìm kiếm thứ gì.” Mình không biết mình còn đủ ‘trẻ’ để biết mình đang tìm gì không, nhưng ít nhất, nhờ cuốn sách này, mình biết mình nên trân trọng những điều gì.
Nếu bạn chưa đọc, hãy tìm một buổi tối yên tĩnh, pha ly trà ấm, và đọc “Hoàng Tử Bé” — nhưng đọc bằng trái tim, không phải bằng mắt. Rồi bạn sẽ thấy, những điều đẹp nhất trong cuộc sống thường là những điều đơn giản nhất, chỉ là chúng ta quên mất cách nhìn mà thôi.
Bài review sách liên quan