Hồi mới đi làm, mình từng nghĩ cuộc đời thành công là phải có thật nhiều thứ: nhà to, xe xịn, lương cao, tên tuổi ai cũng biết. Kiểu ai cũng vậy mà, đúng không? Cho tới khi đọc Nhà Sư Bán Chiếc Ferrari, cái suy nghĩ đó của mình mới bắt đầu lung lay.
Cuốn sách kể về Julian Mantle — một luật sư danh tiếng, giàu có, nổi tiếng, sống trong biệt thự và sở hữu chiếc Ferrari đỏ bóng. Nhìn ngoài thì ông có tất cả, nhưng bên trong thì rỗng tuếch: làm việc không ngừng nghỉ, căng thẳng tột độ, và rồi ngã gục ngay tại tòa án vì một cơn đau tim. Cú sốc sinh tử đó khiến ông bán sạch tài sản, bỏ phố thị, lên dãy Himalaya tìm kiếm câu trả lời. Ở đó, ông gặp các vị sư thông thái và học được những bài học mà sau này ông mang về chia sẻ lại cho người học trò cũ — cũng chính là người đọc chúng ta.
Điều mình thích nhất là cuốn sách không giảng đạo lý khô khan, mà gói mọi thứ trong hình ảnh rất dễ nhớ. Tâm trí được ví như một khu vườn — muốn vườn đẹp thì phải nhổ cỏ dại (những suy nghĩ tiêu cực) và chăm bón hạt giống tốt. Mục đích sống giống ngọn hải đăng — có nó thì sóng gió mấy cũng không lạc đường. Rồi còn kaizen, tức là mỗi ngày chỉ cần tốt hơn một chút xíu thôi, nhỏ mà đều, lâu dài sẽ thành quả lớn. Nghe quen không? Đúng, giống hệt cái vòng lặp thói quen trong Sức Mạnh Của Thói Quen mà mình từng review — chỉ khác là Robin Sharma kể nó bằng một câu chuyện cổ tích hiện đại, dễ thấm hơn nhiều.
Có hai thứ mình thấm nhất. Thứ nhất là cái nghi thức buổi sáng 20 phút: vài phút hít thở và biết ơn, vài phút khẳng định bản thân, vài phút hình dung ngày mình muốn, rồi đọc vài trang sách hay. Nghe đơn giản vậy mà làm đều thì tâm trạng khác hẳn. Thứ hai là cái nhìn về thời gian — ông bảo thời gian là tài sản quý nhất, còn quý hơn cả tiền, vì tiền mất có thể kiếm lại chứ thời gian thì không bao giờ. Câu đó mình đọc xong ngồi im suy nghĩ cả buổi.
Thú thật, mình từng có giai đoạn sống y hệt Julian thời trẻ: đu theo deadline, so đo thành tích, nghĩ mình quan trọng tới mức không được phép dừng lại. Đọc xong mới giật mình nhận ra mình đang bỏ quên mấy thứ đáng giá hơn nhiều — sức khỏe, gia đình, và cả cái cảm giác được sống đúng với điều mình thật sự muốn.
Nếu bạn đang thấy mình chạy miết mà không biết để làm gì, hoặc đang nghĩ “kiếm thêm chút nữa là sẽ hạnh phúc”, thì cuốn này đáng để đọc thử. Nó không hứa hẹn biến bạn thành tỷ phú, mà nhắc lại một điều cũ mà người ta hay quên: hạnh phúc không nằm ở chiếc xe đắt tiền, mà nằm ở cách mình sống mỗi ngày. Mình chấm cuốn này 8.5/10 — một cuốn để đọc chậm, và để suy ngẫm lâu.
Bài review sách liên quan
