Mắt biếc
Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh — Tuổi thơ và tình anh em
review-sachtoi-thay-hoa-vang-tren-co-xanhnguyen-nhat-anhvan-hoc-viet-namtuoi-thotinh-anh-em

Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh — Tuổi thơ và tình anh em

Nguyễn Nhật Ánh
Nội dung chính

    Hồi 2015, bộ phim cùng tên ra rạp, cả nhà mình đi xem chung. Ra về, đứa em gái cứ nhắc mãi cái cảnh hai anh em ngồi bên nhau, còn mình thì chỉ im lặng — tại vì thấy mình trong đó hơi nhiều. Rồi mình mới tìm đọc cuốn truyện gốc của Nguyễn Nhật Ánh, và phải nói là sách còn hay hơn phim nhiều.

    Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh thì chắc ai cũng biết, nhất là qua Mắt Biếc mà mình từng review ở blog này. Nhưng Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh (NXB Trẻ, 2010) với mình là một đỉnh khác hẳn — cuốn này ông viết về tuổi thơ nhưng lại có những mảng tối mà truyện thiếu nhi thường né.

    Chuyện kể về hai anh em Thiều và Tường

    Truyện là nhật ký của cậu bé Thiều, học lớp bảy ở một làng quê nghèo miền Trung. Thiều có thằng em tên Tường — hiền lành, bao dung, mê đọc truyện cổ tích, thậm chí nuôi một con cóc dưới gầm giường đặt tên là “Cu Cậu”. Hai anh em lớn lên cùng những trò chơi con nít: thả diều, bắt dế, nghe chú Đàn kể chuyện ma. Chú Đàn mất một tay nhưng chơi đàn ăc-mô-ni-ca hay đến nao lòng, và chú thầm thương chị Vinh con ông giáo Nhãn — cái thầy giáo mà Thiều sợ nhất đời.

    Rồi Mận xuất hiện. Mận cùng lớp, xinh xắn, hiền lành, nhưng học không được giỏi vì phải vừa học vừa lo cho người cha bị bệnh phong bị nhốt trên gác. Thiều thích Mận, nhưng Mận lại chơi thân với Tường. Cơn ghen của một đứa trẻ mới lớn bắt đầu lớn dần — và nó dẫn tới một tai nạn khiến Tường bị thương nặng, không ngồi dậy nổi.

    Cái hay nhất là sự thật về lòng người

    Điều làm mình ấn tượng nhất ở cuốn này: lần đầu tiên Nguyễn Nhật Ánh viết về một nhân vật chính không hề hoàn hảo. Thiều ghen tị, hẹp hòi, thậm chí có những hành động ám muội — nhưng cậu cũng là đứa anh thương em đến cháy lòng. Cái day dứt của Thiều khi nhìn Tường nằm bất động, cái cảm giác tội lỗi không dám nói ra, mình đọc mà thấy thấm từng chữ. Ai từng là anh hoặc là em trong một gia đình đông con chắc sẽ hiểu cảm giác đó: thương nhau thiệt, nhưng cũng có những lúc ích kỷ muốn bỏ mặc nhau.

    Đoạn cuối truyện còn có “nàng công chúa” bí ẩn — hóa ra là bé Nhi, đứa trẻ mà cả làng tưởng đã chết sau tai nạn ba năm trước, sống sót nhưng thần kinh không còn minh mẫn, tự xem mình là công chúa còn cha mình là đức vua. Người cha vì thương con nên đóng kịch làm vua suốt ba năm. Đọc tới đó mình chỉ biết lặng người — tình thương của cha mẹ có những hình thù kỳ lạ mà người ngoài không hiểu nổi.

    Một cuốn sách để đọc lại khi lớn

    Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh có cái tên đẹp như một bài thơ, và ẩn sau đó là câu chuyện về việc nhìn thấy những điều tốt đẹp giữa cuộc sống lam lũ. Hoa vàng trên cỏ xanh — có thể là tuổi thơ, là tình anh em, là sự tha thứ, hay chỉ đơn giản là khoảnh khắc bạn nhận ra mình từng là một đứa trẻ như thế nào.

    Mình chấm cuốn này 9/10. Nếu bạn từng lớn lên ở quê, từng có anh chị em, hoặc từng làm điều gì đó sai với người thân mà không dám nói lời xin lỗi — đọc cuốn này đi, mình đảm bảo bạn sẽ tìm thấy chính mình trong đó.

    Còn bạn thì sao, cuốn sách nào của Nguyễn Nhật Ánh đã chạm vào tuổi thơ của bạn nhất?

    Nhận xét và bình luận (0)