Mở đầu
Nếu Trên Đường Băng dạy mình cách chuẩn bị hành trang trước khi ra đời, thì Cà Phê Cùng Tony giống như một buổi sáng được ngồi cà phê với chính tác giả, nghe ổng kể chuyện đời, chuyện nghề mà cứ gật gù hoài. Đây là cuốn đầu tay của Tony Buổi Sáng, ra mắt hồi 2014 — trước cả Trên Đường Băng. Hồi đó tác giả vẫn là một cái tên bí ẩn trên Facebook, chỉ biết sáng nào cũng lên trạng thái chúc “buổi sáng tốt lành” rồi kèm vài dòng tâm sự vu vơ.
Nội dung chính
Sách không chia chương kiểu giáo trình đâu. Nó là tuyển tập những bài viết ổng từng đăng, gom lại thành mấy phần theo chủ đề: chuyện học hành, chuyện đi làm, chuyện tiền bạc, chuyện ứng xử với đời.
Cái hay của Tony là ổng không nói chuyện trên trời. Mỗi bài là một câu chuyện có thật — chuyện gặp đối tác nước ngoài, chuyện thằng bạn lười tiếng Anh bị bỏ lại phía sau, chuyện cô nhân viên trẻ không biết cách cầm ly cà phê khi đi họp. Nghe mà thấy hình ảnh mình trong đó luôn.
Mình ấn tượng nhất là mấy bài về tiếng Anh và thái độ làm việc. Ổng nói thẳng: tiếng Anh giờ không còn là lợi thế nữa mà là điều kiện cần, ai không có thì tự mình đuối thôi. Nghe thì gắt, nhưng nghĩ lại đúng thiệt. Còn về thái độ, ổng hay nhắc kiểu “ra đời đừng đòi hỏi, hãy cho đi trước” — hồi trẻ đọc thấy hơi khó chịu, lớn lên chút mới thấy đó là cách sống đỡ mệt nhất.
Một điểm đặc trưng dễ nhận là kiểu viết lẫn tiếng Anh vô câu chuyện rất tự nhiên: “Hello cả nhà”, “thiếu một chút attitude là thua liền”. Có người không thích, bảo sách dạy đời, bảo văn phong lai căng. Nhưng mình nghĩ đó cũng là một phần cá tính — giọng của một người làm ăn quốc tế, không rào đón, không tô vẽ, nghe là biết của ai.
Cảm nhận
Đọc xong Cà Phê Cùng Tony, mình không học được phép màu nào để giàu nhanh hay thành công vèo vèo cả. Cái mình nhận được là một góc nhìn thực tế hơn về cuộc sống: muốn có gì thì tự mình làm, đừng ỷ lại; còn trẻ thì chịu khó học, chịu khó va vấp; đối xử với người khác thì lịch sự, tử tế dù ở đâu.
So với Trên Đường Băng thì hai cuốn cùng tinh thần, vì chung một tác giả mà. Nhưng mình thấy Cà Phê Cùng Tony gần gũi hơn một chút — đọc như đang nghe ổng nói chuyện buổi sáng, còn Trên Đường Băng được biên tập gọn gàng hơn, kiểu như một cuốn cẩm nang. Nếu mới bắt đầu với Tony Buổi Sáng, mình nghĩ nên đọc cuốn này trước.
Mình chấm cuốn này 8/10. Hợp với sinh viên, người mới đi làm, hay bất kỳ ai đang thấy mông lung về hướng đi của mình. Đọc xong có thể không đổi đời ngay, nhưng ít nhất sáng hôm sau mình thấy muốn dậy sớm hơn một chút, học tiếng Anh chăm hơn một chút.
Còn bạn thì sao? Bạn đã đọc Tony Buổi Sáng chưa, và cuốn nào làm bạn “thấm” nhất?
Bài review sách liên quan
